Nhớ Thảo Vy. Để sáng chạy ra gọi o dậy thấy o k vui nó lại ôm o dỗ” ai làm o buồn, o nói em nạt cho”. Sáng nay lên làm thấy uất ức quá mình phát khóc lên. Mọi thứ cứ dồn nén chỉ cần chạm khẽ là k kìm đc.  Lúc đó sao mh lại thế chứ. Lúc đó mh ném đồ xuống kêu k lm nữa. Có thì bán k có thì thôi, khi đó chỉ muốn là đứa con nít m ngồi xuống ăn vạ thôi. Trong lòng đã k vui còn bị giật đồ. Mấy đứa kia lại nhường đồ, sắp đồ cho mình. Hình như mh dần k kiểm soát đc cảm xúc hay sao á. Sao lại có thể khóc vào lúc đó chứ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng