Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2018
Hình ảnh
 Chẳng biết lúc nào người rời bỏ tôi? Nhiều người cứ khen tôi chu đáo, cẩn thận, biết quan tâm người khác, ai lấy được thật may mắn. Thề là nghe họ nói lòng rất buồn. Họ may mắn ư, thế mà họ đâu thèm, người tôi muốn có cần tôi đâu! Lấy ai chứ? Thà rằng cứ thế này suốt đời còn hơn lấy bừa ai đó.  Mỗi khi nhớ nhung, không vui đều tự động viên mình. Lục lại những dòng yêu thương cũ tự an ủi mình, ôi, yêu mà như không? Thế mà mình không dứt ra được, có lẽ vì mình quá cô đơn chăng?

Nước mắt cũng có ích lắm đấy!

   Khó, mình biết mình không nên nhưng vẫn luôn không kìm được.  Làm sao để hết nhớ nhung đây!?? Cầu xin ông trời tha cho con đừng bắt con sống thế này mãi nưax, được không? Con mệt lắm rồi, chỉ cần nghĩ tới cuộc đời của mình là nước mắt tuôn trào. Mình làm khổ thầy mẹ khi không chịu kết hôn, khổ cả bản thân mình nữa. Nhưng mình không cách nào làm khác được. Con ngốc này, vì sao không chấm dứt được cơ chứ? Muốn sống một mình, muốn có một đứa con cùng người mình thương yêu, muốn được sống như một gia đình cùng người đó một tháng thôi rồi chia tay cũng được. Haha, đúng là ngu ngốc! Lần lượt từng người một rời bỏ mình. Trong lòng mình buồn biết mấy mà cứ như không? Buồn nhất là khi ai cũng ngạc nhiên khi mh nói tuổi, ai cũng hỏi răg chưa lấy chồng, câu trả lời luôn là không muốn, chưa muốn với vẻ mặt tỉnh bơ. Ôi không! Tối muốn chứ, nhưng người tôi muốn thì không được, người không muốn thì cũng chẳng lấy làm gì chỉ tổ nhọc người! Thôi thì cứ cô đơn đi đã, nhỉ!. Mình cố tình ...

Nắng

  Nắng lên rồi, vậy mà không cách nào phơi khô tâm trạng mình được.   Yêu thương với mình là gì vậy chứ, vỡ òa bởi niềm vui trở lại không được bao lâu lại chìm vào ngõ cụt. Mình không cách nào thoát ra được. Muốn dứt bỏ mà không đành. Ôm vào lòng bao nhiêu thương tổn mới nhận lại hạnh phúc đây? Yêu mà như không. Có chăng chỉ là tinh thần, mà tinh thần cũng ít. Anh chẳng biết mỗi đêm chờ cuộc nói chuyện em đều âm thầm rơi nước mắt, sáng ra chờ hoài chờ hoài một lời liên lạc. Rốt cuộc em đang là cái gì trong anh? Mở lòng yêu anh ngỡ rằng đã là may mắn ông trời ban tặng sau nhưng tương tư đổ vỡ ai ngờ lại vết xe cũ đâm vào tim em.  Càng ngày em càng chán nản với cuộc sống, em không cho ai cơ hội tiếp xúc với mình, như một cây xương rồng xấu xí, nhưng em giữ trọn tình này rồi được gì em không biết nữa. Em mệt mỏi lắm, buồn lòng lắm mà không cách nào tâm sự cùng người khác. Nếu một ngày em rời bỏ anh, đó là lúc em đủ mạnh mẽ trong lòng để sống cuộc sống không có tc như bây gi...

Nếu như nhớ anh

Nếu nhớ anh, em sẽ chẳng biết làm gì ngoài việc lục lọi những hình ảnh của anh và ngắm. Em từng đọc đâu đó rằng" khi nhớ ai đó mà không thể gặp mặt, chúng ta thường lấy ảnh ra xem. Đấy là lí do những bức ảnh ra đời".  Em ước gì có thể chủ động tiêu tiền của anh giống như chúng mình đã là một đôi. Em ước gì khi bên nhau có thể cùng anh nhìn ngắm mặt trời mọc và nói về tương lai. Em ước gì em chẳng hề phải buồn hay rớt nước mắt khi nghĩ tới sự bế tắc tình yêu mình chọn. Em ước gì mạnh mẽ hơn nữa, gan lì hơn nữa để chẳng bao giờ để vụt tay tình cảm duy nhất trong lòng. Và anh biết không? Em cũng đã ước gì em rời bỏ được anh- người luôn khiến em có cảm giác có thể dựa dẫm để trốn tránh giông bão cuộc đời, em buồn, buồn nhiều như thế chứ!    Vẫn chưa gặp được người để em thoải mái khóc trước mặt họ.  Em đang gánh hạn của ai thế này? Em sợ một mình chỉ vì 1 lí do duy nhất - em không thể giấu mình mà không khóc.    Trễ rồi, ráng ngủ thôi, anh ấy sẽ về an toàn t...