Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2017

Ngày cuối năm

  Hôm nay nữa là hết năm dương lịch. Cảm xúc lẫn lộn.hihi. cười cái cho phấn chấn nào.    Trước tiên, hơi tiếc một chút là không chú ý đặt mua bánh sớm nên không mua được bánh kem ưng ý lắm cơ mà vẫn ngon. Sáng sớm bế bé con dậy cùng nó vệ sinh buổi sáng rồi ăn cơm. Vui vì nó xúc cơm ăn rồi khen o rang cơm ngon. Hihi.  Chỉ mỗi câu đó mà vui ơi là vui. Hẹn nó trưa ở cùng o để ăn " tiệc"(haha_ to lớn quá).    Trưa về trễ nên ăm cơm một mình, khi về có một số người có vẻ khó chịu vì thấy mình về nhưg sáng không nói, hức, mình cũng không thèm. Chỉ tội con bé bị mẹ bắt đi ngủ nên không chơi cùng được.    Tiệc của các cháu khá đơn giản nhưng đứa nào cũng vui vẻ. Minh Quân ăn gần hết một cái bánh kem cơ đấy! Hai đứa lớn kể chuyện ở trường, nghe thú vị phết.  Cháu vẫn biết mình thích màu trắng nên chia thạch chọn màu trắng cho o.hehe. tinh tế ghê. V..v   Sắp hết ngày  rồi. Chào năm cũ nhé. Yêu thương.   CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

Thái độ hơn trình độ

   Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay.       Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”      Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?” “Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”, – cậu thiếu niên trả lời.     Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi.”       Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi.” Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.     Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu.” Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.      Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về n...

Điều em không kể

Em không kể gì với mùa thu Không phải những suy nghĩ em chịu xếp hàng trật tự Không phải những trăn thở em thôi lẫn vào giấc ngủ Không phải là em quên anh. Em không kể gì với mùa thu Không có nghĩa là em buồn mà không khóc Chỉ là vì em muốn ẩn mình một góc Giữ những gì không muốn mất từ lâu. Em không kể gì với mùa thu Có lẽ vì lá vàng cuối hạ này rơi muộn Có lẽ vì bàn chân thôi mong muốn Giẫm lên con đường, giẫm nát những yêu thương. Em không kể gì với mùa thu Vì em sợ sinh nhật em sẽ buồn Khi không còn anh, nắng cũng không vàng nữa Nên sợ lòng mình đánh mất luôn anh… Em không kể vì với mùa thu Vì hy vọng trong em vẫn còn xanh lắm Em không kể gì với mùa thu Không có nghĩa là em buồn mà không khóc Chỉ là vì em muốn ẩn mình một góc Giữ những gì không muốn mất từ lâu (St)

Laugh

Hình ảnh
  Cô gái. Bất cứ giá nào cũng tự thân tiến bước, đừng trông đợi ai cả. Ngã đấy!  Đừng rơi nước mắt nữa hỡi bé ngoan, thương yêu như vậy đủ rồi, cố gắng sẽ ích gì khi họ không chọn mình là bến đỗ của họ. Đừng thương ai nữa. Đừng thương ai nữa. Đừng thương ai nữa. Đau trong lòng ai chữa giúp em.   Thứ em cần không phải lời nói yêu em mà là việc anh làm khiến người khác thấy rõ anh vì yêu em mà chống đỡ mọi thứ chọn em là người đàn bà duy nhất của anh.    Em mệt rã rời, chỉ muốn biến mất thôi!

Miss

  Cún con à, chị nhớ anh ấy. Nhưng sẽ thế nào chứ? Chị sắp mất anh ấy rồi phải không? Hức.

Gửi anh

  Muốn viết thư cho anh bởi thất khó để diễn đạt cảm xúc bằng lời. Ngày tháng dài chờ đợi cuối cùng anh cũng đã trở về, nhưng không phải với em! Hơn một tuần anh về nhà chúng mình chưa có cuộc nói chuyện trọn vẹn. Anh biết không? Em ao ước có một lần được cùng người yêu hòa vào dòng người trên đường trong đêm noel, thực sự muốn hẹn hò cùng anh vào ngày đó, thế mà...    Em nghĩ tới nghĩ lui rằng người có nghĩ cho em không? Có lẽ là không! Em buồn. Mỗi đêm em tỉnh giấc trong nước mắt, chờ đợi suốt năm dài một cái ôm, một lời anh ủi" anh đây rồi", cuối cũng em vẫn phải đi nếu muốn gặp gỡ. Người yêu của em, anh có tự tin cùng em không vậy?     Hôm nay trong em có ý nghĩ " có khi nào chờ mãi đến ngày trở về rồi chia tay không". Em thực sự buồn khi không cảm nhận được cố gắng của anh về chuyện tình này. Nhiều người bàn em bỏ anh đi, lấy một người trong số khác. Thật nực cười khi khuyên một người đang yêu từ bỏ tình yêu của họ! Em không làm vậy được nhưng em cũn...

Một mình

    Anh. Em đã chờ anh và khi chấm xanh đó hiện lên em khấp khởi chờ mong, mong một lần anh gọi hai cuộc! Nhưng không có cuộc gọi nào. Rồi chấm xanh biến mất. Em hết hi vọng rồi anh biết không?     Anh làm nhiều, không có nghĩa tối thiểu không có thời gian, em luôn đợi, luôn như thế kể cả lúc này nhưng không thể mãi mãi đợi chờ khi tâm trạng dần vô vọng. Khi em ngừng thể hiện những quan tâm dành cho anh, anh cũng đối lại em như vậy. Em trở nên lạnh nhạt với chính mình rồi, em không muốn.       Anh biết không? Ngoài kia họ nói gì đi nữa em cũng gạt ngoài tai, em cần anh, không phải để cho mình một cái kết với tuổi xuân của mình. Em cần anh để yêu thương, để được yêu thương. Đời người cũng buồn vui rồi hết mà thôi. Em không còn muốn bước nữa, mệt và cô đơn.      Em không có diễm phúc với chuyện tình cảm sao? Em chờ trong ngàn vạn điều mệt mỏi, em có lẽ không đủ sức chiến đấu nữa, mệt lắm, mệt lắm.  Em thực sự cảm thấy mình bất hạ...

Bình minh ấm áp

 Sáng sớm được nằm lười trên giường nghe khúc nhạc mình thích rồi dậy thật tuyệt. Tôi yêu những bình minh như thế bên người thương.