Yêu người, tôi k ngừng nói với bản thân " không được buồn". Thế mà một hành động nhỏ cũng khiến mình tủi thân rơi nước mắt. Sao mình cứ nhạy cảm vậy chứ? Anh ấy dấu diếm mình, có lẽ sợ mọi người biết đang yêu mình. Buồn mà không buông được. Phải chăng mình cô đơn quá nên sợ một mình!? Mạnh mẽ lên nha. Chiaki, cố lên!
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2018
Hồi ức
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Hôm qua, công ty tổ chức liên hoan ở Cửa Lò. Xuống đón bé bạn rồi xuất phát. Nó cũng là một tay lái lụa, tính nó có vẻ ngầu ngầu, mình thích. Mình hơn nó cả chục tuổi thế mà chơi với nhau, chị kia bảo mình đi chơi với trẻ con chỉ có lỗ! Chả hiểu sao mình cứ thích chơi với nó, có lẽ ấn tượng hôm nó rủ đi hội sách, cảm giác ai đó cùng sở thích rất vui. Nó chở mình qua con đường cũ, qua ngôi trường cũ, tự dưng nhớ bao chuyện cũ. Thanh xuân đã trôi qua,chir còn vết cũ trong trí nhớ mà thôi. Rất lâu rồi hôm nay lại đi tắm biển. Tắm biển một mình,hihi. Thoáng chút buồn, ước gì ny thương ở đó, có thể cùng anh ẩy trò chuyện, tối đến cùng dạo biển. Giay phút đó thấy nhớ vô cùng. Chả biết người ta có nhớ mình không?! Bữa ăn có nhiều người lạ, toàn những người chức tước. Mình chả uống bia, chỉ ngồi nhai mồi.hehe. Tuyết liên tục bóc tôm các kiểu cho mình, ra dáng ngài yêu chăm sóc bạn gái thế,kaka, bọn kia hỏi hai đứa bay bê đê à, ừ luôn chứ.haha. Có một n...