Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2018
Hôm nay mình đã ngủ rất sâu, vì quá mệt nên mơ hoài một giấc mơ mà dù có cố nhớ kiểu gì cũng không nhớ rõ được nơi đã thấy trong mơ. Mình cả không dám nghĩ tới anh ấy vì không thể ngăn nổi nước mắt. Mãi vẫn không hiểu được vì sao đàn ông lại như vậy, mình có chỗ nào khiến người ta không tin tưởng ư? Mấy năm qua chỉ giữ trọn tình yêu với một người, yêu anh dù đã phải rơi nước mắt cũng luôn hướng về anh.  Bây giờ phải uống thuốc thôi, không thể ngã được. Mình không thể đau lòng như vậy được. Ngước mặt lên trời và sống khỏe mạnh mới được. Đừng khóc nữa, nghe.
Mình rơi rất nhiều nước mắt, rất đau lòng. Cảm giác như ngực trái bị đè nặng, nứt toác ra, không biết phải làm gì với trái tim khốn khổ nữa. Muốn gọi cho ai đó, khóc chút cho đỡ đau lòng mà không thể. Sao lại đối xử với em như vậy? Mỗi ngày đều phải đi làm với đôi mắt sưng húp  thật sự rất tệ. Rất rất tệ. Ông trờ ơi, sao nỡ làm vậy với con chứ, con đâu có ác độc gì cho cam, thương con chút được không?
Mình vẫn yêu thương anh ấy nhiều rất nhiều, thế nên chẳng cách nào buông được. Dù tủi thân cỡ mấy cũng không ngừng nhớ mong! Làm sao để được yên bình bên nhau đây, con không muốn rơi nước mắt nữa, con muốn được vui cười, ông trời ơi!

Chuyện gì đây

Lại một đêm không ngủ và nước mắt. Sao anh lại làm như thế với em?  Thật tệ khi để bản  thân rơi nước mắt. Sao anh lại có thể như thế với mình chứ? Còn nói dối em. Tại sao?e k còn muốn đào bới tìm hiểu nữa, chỉ thấy đau và nước mắt. Người đàn ông này sao nỡ khiến tôi đau lòng vậy chứ?