Hôm nay mình đã ngủ rất sâu, vì quá mệt nên mơ hoài một giấc mơ mà dù có cố nhớ kiểu gì cũng không nhớ rõ được nơi đã thấy trong mơ. Mình cả không dám nghĩ tới anh ấy vì không thể ngăn nổi nước mắt. Mãi vẫn không hiểu được vì sao đàn ông lại như vậy, mình có chỗ nào khiến người ta không tin tưởng ư? Mấy năm qua chỉ giữ trọn tình yêu với một người, yêu anh dù đã phải rơi nước mắt cũng luôn hướng về anh.  Bây giờ phải uống thuốc thôi, không thể ngã được. Mình không thể đau lòng như vậy được. Ngước mặt lên trời và sống khỏe mạnh mới được. Đừng khóc nữa, nghe.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng