Lặng
Hôm nay hơn 9h mới về tới phòng. Mệt quá nằm dài ra. Pha mì ăn. Trở về nhà vẫn là một mình. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Đến một lời than thở cũng không biết nói với ai. Haiza. Mày thảm quá đi L à. Những ngày tiếp theo rồi sẽ ra sao? Tình yêu đúng là như trò chơi, mh đã chờ đợi anh ấy, mong đợi anh từ ngày ra tết. Tính toán thế này, thế này để tiết kiệm tiền bạc, lựa chọn việc thế nào để có thể lo việc cơm nước ... tại sao lại tính toán cho một việc chưa diễn ra chứ?? Còn nhớ hôm trước tết anh Hường gọi điện mh đã khóc. Anh bảo tuổi tác thế nào k quá quan trọng. Chỉ cần ng ta thương em là được. Lan cứ mạnh dạn nói với thầy mẹ đi. Tg qua cũng vì lí do gì đó thôi, không ai trách cả mô. Để rồi anh gọi về anh nói cho. Bây giờ a gọi mh cũng k dám nghe. K biết phải nói sao nữa. Chẳng lẽ nói ng ta không thương em nữa anh à. Huhu. Chỉ ước có ai đó ôm mà khóc cho đỡ đau lòng. Cố gắng nhé L. Ngốc như em chẳng ai hiểu, chẳng ai chiều! Thật ra bản thân rất muốn khóc nhưng lại phải nén lại, sợ mắt sưng lại sợ bị hỏi thăm. D à, hôm nay có chút nào nhớ fe k?
Nhận xét
Đăng nhận xét