Ngày đó, khi đọc những dòng này mình đã nghĩ về tuổi già của mình😍. Những gì êm ái nhất vẫn là giây phút ban đầu. Cho đến lúc này dẫu có nản lòng, tức giận hay rạn vỡ những hi vọng nhén nhóm trong lòng thì mh vẫn k thể ghét người ta. Tiếng vọng lại trong lòng chỉ là: thật buồn và đáng tiếc. Sáng nay ông ấy lại giúp mh dọn đồ. Vừa khóc một trận ở chỗ lm xong ra đây có ng hỏi thăm, phụ cho tự dưng lại thấy tủi thân thế chứ? Ông bảo hôm nay lại một mh, nhọc hầy. Răng k kêu chồng ra giúp cho đỡ đi. Mh cười. Uh. Cười thôi biết lm gì hơn. Nhỉ!
Những ngày buồn nhất
K một xu dính túi. Thật sự k biết xoay ở đâu ra. Khóc và khóc. Tại sao lại lấy chồng chứ? Lo lắng, sợ hãi, buồn bã là tâm trạng hiện tại của mh. Thích hợp để lấy chồng không? Mẹ ơi, con k lấy chồng có được không? Con muốn đc chết lắm. Mẹ ơi, con k có ai để san sẻ, con lúc nào cũng một mình. Tại sao con lại đáng thương thế này. Xin ông trời cho con đc đi trước ngày cưới, con cạn kiệt niềm tin rồi. Con hết muốn sống.

Nhận xét
Đăng nhận xét