Buổi sáng bình thường
sáng nay vừa ra tới nơi thì khách tới. Ông bảo nay bán có mình thôi à, vất vả nhỉ. Bảo ông ngồi chơi chờ xíu rồi chạy đi cắm điện. Ông ra xe sắp đồ vào quầy cho mình. Còn nhiệt tình hơn cả đồng nghiệp. Mọi hôm thì ông khen mình tháo vát, đảm đang. Xong hỏi thằng kia có phải vợ chồng k? Mh cười nó em con đấy ạ! Ông ấy bảo ai mà lấy được con là có phúc lắm đó, hai chị em bật cười. Còn chưa biết là phúc hay hoạ đâu ông ơi. Hôm nay ông hỏi rứa đã lấy chồng chưa? Nghĩ bụng ông định hỏi lẽ chắc, bảo với ông” cháu có rồi ạ, chồng đi nước ngoài sj”. Ông chép miệng: tiếc hầy. Mình đang nhắm cho thằng cháu. Mh cười” ông ơi, nồi nào úp vung nấy cháu ông ở ngoài đó chắc có bạn gái rồi đó chứ”. Ông ấy cười. Nhà ông có dáu thằng cháu tề😀. Một thầy giáo ưu tú về hưu, người tri thức như vậy nói một lời khen ngợi có lẽ nên vui ha. Mình cũng phải tự tin lên chứ! Mịa, thằng kia quên k ra chăg ô cho chị à. Nắng nôi thế này!


Nhận xét
Đăng nhận xét