Đêm

Giọng Cát Tường hát hay quá! “ người chợt đến như ánh mặt trời, xoa dịu những vết thương”   Bao giờ mh sẽ thôi không khóc mỗi đêm đây ta? Cố gắng kiểu gì thì nó vẫn chảy dài mỗi đêm trước lúc ngủ? Thương bản thân vô cùng mà không cách nào khoả lấp nỗi. Đau lòng, chua chát, xót xa, bất lực.  Tự dưng bây giờ mh thành kẻ nói dối, đến độ thằng kia nó nói lỡ một ngày em lv ở hn chẳng hạn, đi chơi thể thao gặp anh, mh nói xong ghép đôi à, nó cười biết đâu. Lúc đó em là túeday của chị c nhỉ? Kể ra chị em mình có duyên phết. Nghe buồn cười cho sự xuyên tạc của nó. Nghĩ bụng làm gì có anh nhà chị đâu mà gặp với gỡ. Nghĩ cd nó đến buồn cười! Mà cười k nổi. Hôm mh ốm anh ta vô chăm sóc bây giờ k biết như thế nào rồi nữa. Tại sao trong lòng mình cứ để mấy chuyện đó bám lấy mh chứ! Sợ bị tụt cân quá! Râng ngủ thôi nào.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng