Khó ngủ

Hôm nay mình đã quên tính một câi bánh tròn, hèn gì anh ấy hỏi mình bán được mấy. Mình ngớ ngẩn quá mà. Không biết anh ta có cho mình là cố ý ăn bớt k? Lát phải gọi thông báo lại thôi. Hôm qua mh bảo muốn tát cho anh ta một cái, nhưng mà có ở đây cũng tát k nổi. Ng ta chỉ nói cảm thôi cũng bồn chồn, lo lắng. Sao mình lại thế chứ?!? Cảm thấy tức giận khi ng ta lm như chả có vấn đề gì cả, cứ như mọi chuyện do mình vẽ ra vậy. Nếu  k vào trong này sinh sống thì cũng chẳng có gì để tiếp tục cả. Sự im lặng đó đã quá rõ ràng rồi, đúng không? Mình biết tc của mình nhưng mình cũng phải nhìn nhận thực tế này. Tự mình cố gắng lên nha. Đừng yếu đuối quá nữa. Cái mình cần là một người quyết đoán, có trách nhiệm với lời nói của mình, có như thế mình mới vững lòng được. Còn anh, anh đăng stt bảo mh tạo áp lực trong khi những thứ đó đều do anh, gần một năm trời anh thuyết phục mh cưới, việc sống trong này cũng chính anh nói ra. Tại sao cuối cùng chuyện tốt lại thành chuyện xấu vậy chứ? Là một đưa con gái thay vì mơ mộng về ngày khoác áo cô dau tại sao mh lại phải mệt mỏi lo lắng phải sống như thế nào chứ? Anh ấy có từng thấy mh tội nghiệp lắm không? Thôi. Than thở đủ rồi, mày ru chị ngủ đi, gần sáng rồi đó. Ngủ ngoan!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng