Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2018

Thương

Hôm nay gió nhẹ trời xanh Tôi đã thương anh      bằng cả thanh xuân để dành  Thương một người, phải chăng là đặt vị trí họ ngay trong tim, hơn cả bản thân mình. Có chăng là ôm mọi thương yêu trong lòng dẫu trái tim không ngừng chua xót cho bản thân mình. Tự hỏi lòng, đến lúc nào mình mới ngừng được những cảm xúc này để an bài sự sống của bản thân.  Tôi muốn từ bỏ được! Sao trong lòng không khỏi xót xa chứ! Có lẽ mãi sau này tôi cũng không còn cơ hội thương yêu nữa, mãi mãi cô đơn. Cầu xin ông trời thương lấy trái tim của con, cho con một thời gian cùng người đó chung sống, ngắn thôi cũng được. Nhưng con biết, lựa chọn sẽ không thuộc về con, thế nên ra đi trước khi bị bỏ lại có lẽ sẽ là điều tốt nhất. Giúp con không ở bên được hãy mạnh mẽ từ bỏ và vượt qua giai đoạn này. Xin hãy giúp con.

Bỗng

"Bỗng thèm một cái nắm tay. Dắt mình qua những gió lay mưa dầm. Dắt mình qua những phố đông. Dắt mình qua những mênh mông nỗi buồn."

Điều tôi muốn được trả lời?

  Phải khóc bao lâu thì hết lệ   Phải rơi bao nhiêu lệ mới hết sầu?  Cún con à, chị hỏi ai bây giờ? Chị biết ngỏ cùng ai bây giờ khi chẳng ai đến bên cho chị thổ lộ, cho chị lời an ủi.  Chị không ngừng rơi nước mắt, chị không thể ngăn cản chúng thôi rơi, lòng chị héo hắt, úa tàn. Cuối cùng người chị luôn hướng về cũng lặng im với chị. Anh ấy không một lời hóa giải, không gì cả???    Ai dắt chị qua nỗi đau này đây em? Giúp chị, giúp chị được không? Chị ráng hết sức bình thường trước tất cả nhưng không bình thường với mình được, chị chẳng làm gì được ngoài việc ôm ngực khóc. Đau trong lòng lắm,  thật may vẫn có thể ôm em và bấm những dòng này đã phần nào giải tỏa tâm tư, chị buồn lắm cún con ơi.   Bọn chị chưa từng có ngày kỉ miệm, chị cũng chưa từng có cảm giác vui mừng được nhận quà từ anh ấy. Chị còn muốn bên anh ấy , cùng anh ấy ăn một chiếc bánh nhỏ bởi chị chưa từng được thổi nến sinh nhật của mình. Chị ao ước nhiều lắm nhưng anh ấy không ...

Chuyện của 'bé con'

Hình ảnh
  Sáng sớm nay mình đang nhặt rau thì nó gọi:   - O ơ o.   - Dạ.   - O vô đây với em.   Mình đang làm dở cũng hơi bực, bao nhiêu người không gọi mày cứ gọi bà hở. Xong nói vọng vào:   - Em tự dậy đi, lớn rồi .   Chả nghe nói lại gì , mình đoán lát vào sẽ bị một màn giận dỗi hoặc đang thút thít khóc rồi đây. Làm xong vô nhà thì hỡi ôi, con bé mình mặc áo len với cái bỉm nhảy ra từ sau tủ lạnh hù mình. Giây phút đó thương nó quá chừng, bảo nó  "không gọi bố lấy quần mặc cho hả?". Nó cười toe " Em tự dậy đó o ạ, em bỏ chân xuống trước không bị chi cả, hề hề". Thương quá bế nó đi rửa.   Hôm nay lại đòi gội đầu cho o nhưng mình không cho. Bảo nó đi chơi lát xong o cho đi chợ ăn bánh mì ba tê, chị ta khoái chí nên không mè nheo nữa , chạy đi luôn.   Gội xong , đang sấy tóc thấy hai ông cháu vào.  Nó gọi:  - O ơi, em hái hoa rặng o nì.   Chạy ra thấy một bông hoa cúc dại,mình bỏ lên tóc rồi thơm nó cái. Bảo :  -...