Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2020
Hôm nay là cuối tuần, mình nghỉ làm. Môi trường làm việc quan trọng thật đó. Mình có lẽ là con ngựa bất kham không chịu đựng được sự quản lí gò bó, khi xưa ở nhà cs dù nhàn nhã nhưng lại chẳng được tự do cả tinh thần lẫn thể xác. Mình phải chịu đựng nhiều lời bàn tán vì không tiếp xúc với thằng nào cả, lâu lâu muốn ra c Thanh giải phóng cũng bị nói ra nói vô. Sau khi cách li được gia đình mình lại rơi vào đơn độc một mình vì c Thanh người mh xem như gd mình cũng đi xa.  Vẫn nói với bản thân phải vững vàng lên nhưng trong lòng vẫn ghen tị với người khác khi thấy họ được đàn ông chăm sóc. Tại sao con người lại đối nghịch như thế chứ. Mình cần phải dưỡng tâm nhiều hơn nữa. Phải cố nhún nhường hơn, tự âi mình cao quá nên ai động vô là chịu không nổi. Ề nhà mẹ vui ra mặt nhưng cũng không dám hỏi han mình nhiều, sáng ra chuẩn bị đi mẹ hỏi bựa dừ Diễn có đt k, mình nói vẫn điện bt. Mẹ k hỏi tiếp nữa. Thấy thương mẹ ghê. Chẳng lẽ bảo mẹ ơi con sống thế này chắc tốt hơn lấy chồng đó mẹ, con...
Hình như mình luôn tự làm khó bản thân hay sao ấy. Người ta gọi lên bán hang hành chính  vui vẻ thế rồi k đi. Lại cố tìm lấy cái quán để làm. Quán tháng nghỉ bốn ngày cũng k ưng vì lm xong là hết chả áp dụng đc.... việc gì phải làm khổ mình chứ nhỉ. Vì nỗ lực trong suy nghĩ về nhà mở cái quán bán mà tự dưng đau đầu chả như trước được. Khi nào cũng đến đâu thì đến. Hôm nay c ấy khoe cái vòng cổ chồng mua cho hôm 14.2 thấy mặt chị ấy vui quá chừng. Mình thì chỉ mong chồng thương mình, che chở cho cái dạ dày và tâm hồn yếu đuối này là đủ. Mính sẽ chẳng chạnh lòng  khi nhìn các anh chị hạnh phúc nữa! Hôm nay cuối cùng đã lôi được cái gối về. Chị cười minh gối gối trẻ con😝
Hình ảnh
Ngày mai là ngày tốt, hi vọng mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp. Để có tương lai hơn mh không thể chọn việc nhàn hạ được. Hôm nay thấy nhà sách tuyển dụng tiếp, nhưng bán sách cũng giống văn phòng phẩm thôi. Bản thân phải nỗ lực thôi. Cố lên nha.
Có nhà mà chẳng dám về, sợ bị quan tâm quá đi mà. Giá mà bây giờ được ôm con bé cái, nghe nó thỏ thẻ kể chuyện linh tinh cho o nghe. Lòng sao buồn vậy chứ?! Cả một buổi sáng rạo rực đi chơi thì tới chiều không còn tha thiết nữa.  Giá mà mình cũng có một đứa con nhỉ, ôm ấp nó mà sống có lẽ vui hơn nhiều. Bỏ xuống mọi thứ nhé, đừng để trong lòng nữa nghe. Hôm nay để rớt nước mắt là chưa ngoan, nín đi nghe. Mỉm cười một cái và ngủ ngon😊
Hình ảnh
Muốn mua vé tàu đi vô nam rồi về quá. Bây giờ đầu năm chắc vé vẫn còn đắt nhỉ!? Hay là ngày mai mình lên hỏi xem ta. Hôm nay đã không kiếm tiền lại tiêu tièn chứ. Cũng không sao, trong lòng mình vui vẻ là được. Nay đi qua quán thấy cái yếm bò với váy vô thử mà ưng quá. Ai bảo mình dễ mặc đồ ta😀😀😀😀. Cái yếm đó xì tin thật. Sao mình từng này tuổi cứ thích mặc như vậy ta. Tâm hồn mình vẫn còn trẻ con quá. Hahaha. Đến sau này mình chẳng thể thảnh thơi được nữa rồi, nghĩ mà rầu cho tinh thần con trẻ của mi quá. Bây chừ thì tắm cho chị em sạch sẽ rồi mum mum. Phải vui vẻ vì ngày đó chắc mình sẽ xinh hơn trước anh ấy vì trang điểm mà. Kaka. Chắc hôm nào đi xem mua cái yếm quá, cơ mà mặc yếm đâu có xăng đan đi nữa đâu. Thôi, bỏ qua.  Mày ơi, chúc mày happyyyyyyyyy.  

Vu vơ

Vậy là một ngày lễ nữa trôi qua. Vẫn một mình. Tự dưng trong lòng buồn quá! Có lẽ do mình đã mong đợi quá nhiều ở người ta. Có lẽ về cơ bản người ta cũng không nghĩ nhiều về việc mình cảm nhạn thế nào trong mọi chuyện.  Nó bảo mình phải vẽ đường cho hươu chạy chứ chờ thì biết đến bao giờ mới tự biết! Mình thì cứ nghĩ cho người này người kia để rồi lại bỏ rơi mình ở lại. Những thiếu hụt tình cảm này đành tự mình vỗ về cho bản thân thôi. Giá như trái tim mình không còn đập nữa vậy thì mình sẽ hết buồn vui, hết ưu sầu với những thứ hiện hữu trông đời. Sau này sẽ không còn ngày lễ nữa nghe! Người ta không đến thì thôi, việc chi phải buồn, mình không cần những điều đó nữa, không cần!
Giá mà ra đường xe đụng phát chết luôn thì tốt nhỉ!
Hôm nay chỗ mình có một người phụ nữ tự tử ngoài cầu bến thuỷ. Mọi người bàn ra tán vào: nào là dại, nào là thiệt thân, nào là suy nghĩ ngắn..... mình chỉ có một cảm xúc: buồn và thấy thương người đã khuất. Hơn hai mươi năm làm vợ làm mẹ chẳng lí do gì khiến họ bi quâcn như vậy ngoài chuyện gia đình. Với tâm lú một người từng có ý định đó mới thấu được sự bế tắc cả tinh thần lẫn lí trí của người ta khi đi đến quyết định kết thúc sự sống! Dù sao chết được cũng là chuyện họ muốn. Vĩnh hằng an yên nhé chị!   Mình đã dự liệu trước sẽ bị hỏi han nói ra nói vào nhưng lòng vẫn buồn. Nhờ anh ấy nói trước cho cũng chẳng thành. Mình lại càng buồn hơn. Chuyện của mình cứ giông như trò đùa vậy! Ước gì chưa thưa chuyện với ai thì trái tim mình được bình lặng hơn. Ấy hôm nay mình lại khóc, thương mình lắm mà không cách nào dỗ được.  Muốn về nhà được các cháu vây quanh cho lòng ấm áp nhưng lại bị hỏi han này nọ. Vui không nổi là sao đây????   Chỉ muốn được biến mất.    Một ...
Hình ảnh
Nhớ con nhóc quá.  Đã xa nó gần tuần rồi.  Làm gì cũng làm cùng o giờ thì o chỉ có một mình.  Mới hôm nào về ôm chặt lấy o nũng giờ đã xa nó rồi.  Đúng là mình cần có một người bầu bạn mới tốt. Một người để mình không còn đơn độc nữa. 
Mình lại khiến mọi người lo lắng cho mình. Kết hôn quả thật quá mệt mỏi.  Mọi người không hiểu lòng mình, chỉ mong mình có một chỗ dựa gả đi mà đâu biết nó tốt xấu ra sao phía trước! Mẹ muốn hỏi mình anh ấy có nói khi nào vô không cũng là lo nghĩ cho mh thôi thế mà mình nóng với mẹ. Những cô gái khác hớn hở lấy chồng sao mình được người thương yêu hỏi lấy lại có tâm trạng này, vì quá áp lực ư. Mình sợ mình từ bỏ mất thôi. Đáng ra mình phải tin tưởng ng ta chứ! Thế mà sau khi tiếp xúc rồi mình đâm ra hoảng loạn, liệu anh ấy có giữ chình kiến, có cho mình cuộc sống bình an không?! C Thanh nói mh sông với chồg chứ ở với mấy ng đó đâu nhưng khi bị ng khác đưa cs mình ra xếp đặt mình chịu không nổi. Mình thật sự nản lòng. Chẳng biết nói cùng ai. Phải cố gắng lên nhé, anh ấy cũng cần mày động viên như mày vậy! Trước tiên phải có kinh tế đã rồi tính. Cầu mong mọi thứ an yên sẽ đến với mình!