Hôm nay chỗ mình có một người phụ nữ tự tử ngoài cầu bến thuỷ. Mọi người bàn ra tán vào: nào là dại, nào là thiệt thân, nào là suy nghĩ ngắn..... mình chỉ có một cảm xúc: buồn và thấy thương người đã khuất. Hơn hai mươi năm làm vợ làm mẹ chẳng lí do gì khiến họ bi quâcn như vậy ngoài chuyện gia đình. Với tâm lú một người từng có ý định đó mới thấu được sự bế tắc cả tinh thần lẫn lí trí của người ta khi đi đến quyết định kết thúc sự sống! Dù sao chết được cũng là chuyện họ muốn. Vĩnh hằng an yên nhé chị!
  Mình đã dự liệu trước sẽ bị hỏi han nói ra nói vào nhưng lòng vẫn buồn. Nhờ anh ấy nói trước cho cũng chẳng thành. Mình lại càng buồn hơn. Chuyện của mình cứ giông như trò đùa vậy! Ước gì chưa thưa chuyện với ai thì trái tim mình được bình lặng hơn. Ấy hôm nay mình lại khóc, thương mình lắm mà không cách nào dỗ được.  Muốn về nhà được các cháu vây quanh cho lòng ấm áp nhưng lại bị hỏi han này nọ. Vui không nổi là sao đây????
  Chỉ muốn được biến mất.
   Một người từ bỏ mong ước hôn nhân bây gio Mình đã bắt đầu sợ bản thán đang bước vào ngõ cụt sau khi gặp cái bà đó,  thương anh ấy bao nhiêu lại buồn mình bấy nhiêu.  Nếu mất đi cảm giác an toàn có phải em cũng hd như chị không?! Chỉ muốn ôm ai đó và khóc thật to.
Hôm nay a nói lái máy bay... một lời từ người lạ và người mình yêu thương nói ra lại tạo cảm giác khác biệt đến vậy. Mình tủi thân phát ức rồi chảy nước mắt. Trời ơi, không hiểu nổi bản thân nữa.  Thôi, ôm mình ngủ nhé, yêu mày👄

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng