Có nhà mà chẳng dám về, sợ bị quan tâm quá đi mà. Giá mà bây giờ được ôm con bé cái, nghe nó thỏ thẻ kể chuyện linh tinh cho o nghe. Lòng sao buồn vậy chứ?! Cả một buổi sáng rạo rực đi chơi thì tới chiều không còn tha thiết nữa.  Giá mà mình cũng có một đứa con nhỉ, ôm ấp nó mà sống có lẽ vui hơn nhiều. Bỏ xuống mọi thứ nhé, đừng để trong lòng nữa nghe. Hôm nay để rớt nước mắt là chưa ngoan, nín đi nghe. Mỉm cười một cái và ngủ ngon😊

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng