Hình như mình luôn tự làm khó bản thân hay sao ấy. Người ta gọi lên bán hang hành chính  vui vẻ thế rồi k đi. Lại cố tìm lấy cái quán để làm. Quán tháng nghỉ bốn ngày cũng k ưng vì lm xong là hết chả áp dụng đc.... việc gì phải làm khổ mình chứ nhỉ. Vì nỗ lực trong suy nghĩ về nhà mở cái quán bán mà tự dưng đau đầu chả như trước được. Khi nào cũng đến đâu thì đến. Hôm nay c ấy khoe cái vòng cổ chồng mua cho hôm 14.2 thấy mặt chị ấy vui quá chừng. Mình thì chỉ mong chồng thương mình, che chở cho cái dạ dày và tâm hồn yếu đuối này là đủ. Mính sẽ chẳng chạnh lòng  khi nhìn các anh chị hạnh phúc nữa! Hôm nay cuối cùng đã lôi được cái gối về. Chị cười minh gối gối trẻ con😝

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng