Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2019
Hình ảnh
Hôm nay là 15.9 một tuần sau ngày sinh nhật anh   Có lẽ anh cũng suy nghĩ nhiều khi chọn ngày đó để  tặng nhẫn cho tôi . Không biết tôi đoán đúng không nữa. Anh cũng không hứa sẽ dành cho tôi cuộc sống tốt hơn hay bất cứ sự đảm bào nào, nhưng chỉ tấm chân tình của anh cũng đủ khiến tôi xúc động rồi . Tôi dần lung lay ý định. Tôi lại bắt đầu nghĩ về việc sẽ sống như thế nào với người đàn ông này. Diễn à, nếu đã chọn rm rồi thì mong anh hãy nghiêm túc đứng lên đấu tranh, xây dựng vào bảo vệ tình yêu của mình được bền chặt, ấm áp hơn với quãng thời gian còn lại nha anh  . Em hi vọng anh sẽ không khiến em thất vọng và anh cũng thế, chúng mình cùng cố gắng nhé! Cảm ơn và yêu anh.

Yêu, kết hôn

  Hôm qua anh ấy lại nói đến chuyện kết hôn. Dự cảm như anh thăm dò ý kiến mình xem sao á. Thật khó hiểu khi trong lòng mình lại bình thường đến vậy? Suy nghĩ đầu tiên khi nghe từ kết hôn trong đầu mình là sống ở đâu và sống như nào?! Mình không chắc mình có hạnh phúc không nữa???? Tại sao chứ, đã yêu thương anh ấy nhiều đến vậy, chung thuỷ lựa chon bên anh chứ không ai cảtrong chừng đó thời gian cơ mà. Chả lẽ kết thúc này anh muốn khiến mình bất ngờ quá ư? Tại sao lúc em muốn bên anh anh lại nói ngững lời khiến mình hẫng hụt vậy chứ, hình như là do vậy nên mình chẳng còn nghĩ đến việc sẽ kết hôn nữa. Nếu lấy chồng mình muốn có một cuộc sống riêng hai vợ chồng, giữ tình cảm ôn hoà với các mối quan hệ của gia đình anh ấy. mình chẳng muốn sống cảnh một nhà hai ba phụ nữ, mà phải nói là sợ chứ nhỉ. Đồ ngốc. Sao tự dưng nghĩ được vậy chứ?! Cứ một mình thế này đi, đừng nghĩ quá nhiều nữa nhé.   Em yêu anh, yêu nhiều khi cảm thấy tủi thân luôn ý, cơ mà kết hôn với anh, bây giờ em r...

Chúng ta đang như thế nào vậy?

 Dạo này trong lòng hỗn độn quá! Cảm giác dường như mình chán chường tất cả vậy.   Liệu mình có phải là kẻ luỵ tình không khi bản thân quyết tâm từ bỏ thế mà bị lay động bởi những lời đó của anh. Mình cứ nhắc đi nhắc lại rằng đừng cố chấp quá, coi như cho bản thân mình thêm một cơ hội cuối cùng. Liệu anh ấy có thay đổi tích cực để chọn sống bên mình không?  Hoá ra mình đã hơn ba mươi tuổi rồi, còn có thể hạnh phúc nữa hay không thật ra trong lòng cũng không dám chắc. Haiza, anh trai bảo phải mạnh mẽ, phải cứng cỏi lên nhưng mà mình càng ngày càng trở nên yếu đuối quá. Chẳng còn nuôi hi vọng về điều gì nữa. Mình thất vọng về bản thân lắm! Nếu trước đây mình tha thiết muốn được sống cùng anh thì bây giờ sao nghe anh hỏi làm đám cưới mình lại chẳng thiết tha gì, đúng hơn là cảm giác sỡ hãi hôn nhân. Phải chăng do chênh lệch tuổi tác nên mình cứ không có được cảm giác bảo bọc từ anh ấy dành cho mình. Sợ lại đâm đầu vào một cuộc sống bấp bênh không lối thoát. Mình muốn tin tư...

Dư âm

  Lòng không khỏi nhớ anh nhưng có lẽ cũng là cách tốt nhất phải không anh? Vì sao mỗi lúc em cần anh, cần một chỗ dựa anh lại khiến em tủi thân đến thế. Giá mà khi em hỏi anh, em kể anh nghe về điều em sợ hãi anh ừ cho em một tiếng’ cứ ở nhà anh nuôi’ có phải lòng em ấm áp lắm không?!? Anh im lặng chẳng nói gì! Em chỉ nói vậy thôi mà , em đã xin anh cho em gì đâu. Em yêu anh, rất nhiều nhưng không đồng nghĩa với việc bó buộc mình với một người đàn ông. Yêu em, anh không cố gắng nhiều để cho nhau cuộc sống tốt đẹp hơn, anh cũng không cố gắng thể hiện chút quan tâm em. Muốn gì đều phải nói và chẳng phải lúc nào cũng như ý. Là em đã tham vọng quá nhiều. Anh không sửa đổi và giữ em lại cũng không sao, anh xứng đáng với một cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn em. Em chấp nhận từ bỏ. Đây sẽ là lần cuối cùng em mở lòng yêu người khác dù không thành. Trái tim của em rạn nứt rồi, nước mắt cũng chảy đủ rồi. Xin lỗi vì đã yêu anh khiến anh vướng bận một quãng đường. Mong anh sẽ được trọn nghĩa, v...

Thì ra anh vẫn rất vô tâm với em

Duongwf như với đàn ông khi được yêu rồi họ đều thờ ơ với người phụ nữ của mình. Tôi cũng chưa phải là người phụ nữ của anh, ừ ha. Quen và bên anh đã bốn năm rồi vậy mà vẫn lắm lúc hụt hẫng với vị trí của mình. Hai ngày nay anh nhắn tin tựa như thói quen vậy, không một lời nhung nhớ. Tôi buồn lắm. Tự hỏi bên anh tôi nhận được gì, liệu tôi có phải là người luỵ tình không? Buồn kinh khủng, đêm dài nằm rơi nước mắt.  Liệu phải từ bỏ hay lấy anh đây???? Mà người ta cũng có lấy mày đâu, con hâm. Muốn tìm ai đó trò chuyện quá mà chẳng có ai,  gọi ai bây giờ ta?  Liệu anh có phải là chỗ dựa cho mình không? Chờ một lời kết thúc từ anh, bản thân mình không còn muốn tính gì nữa cả.  Chỉ biết là trong lòng buồn, rất buồn.

mùa xuân

Một năm nữa lại trôi qua, thật vui khi mình vẫn bên cạnh nhau dù tình yêu của mình là giữ kín về nhau. Em cũng không muốn nghĩ nhiều nữa vì ít ra, bây giờ bên em vẫn có anh. Cho dù ngày sau ra sao nữa em cũng không oán trách ai cả. Em thương anh, rất nhiều! Em không sợ ngàn vạn người ngăn cản, chỉ sợ bản thân muốn đầu hàng. Năm mới rồi cầu cho chúng mình mãi yên vui, mong anh luôn khoẻ và yêu em, chân thành với em. Yêu anh

Yêu

Yêu anh, chỉ muốn yêu anh thôi. Em chẳng muốn biết sau này ra sao nữa, buồn vui thôi kệ cho đời. Ngồi nghe bài hát cũ, nhớ mà chả dám gọi, đồ vô tâm.
Tình yêu của vợ, em nhớ anh vô vàn. Muốn rướn người chạm khẽ vào môi anh, muốn húych tay khiến anh nhăn mặt đau đớn rồi cười khoái chí, muốn nhõng nhẽo một chút, một chút thôi,...... cơ mà anh chẳng ở đây, em muốn cũng chẳng cách nào thực hiện. Nhớ lại càng thêm nhớ!  Anh biết vì sao em chưa gởi tiền cho anh không? Là chờ ngày chuyện mình kết thúc đó anh, nếu hồi tết anh đọc số tk thì đã sớm nhận lại rồi,hihi, có đang hối hận không đó chàng trai? Nếu bọn mình kết hôn, mình xài vào nhẫn cưới, còn nếu mình không bên nhau nữa cho em mua một món đồ kỉ niệm nhé, sẽ giữ lại để nhớ về câu chuyện ngọt ngào anh mang đến cho em, nhé!  Mỗi ngày đều bị nhớ mong quấy rầy thực ra cũng mệt lắm đó, cơ mà yêu anh rồi biết sao được. Năm ngoái lúc anh đi, anh nói chờ anh hai năm nữa, bây giờ hai năm sắp qua đi rồi. Em vốn dĩ nghĩ rằng qua đi hai năm này em sẽ không tiếp tục bên anh nữa, sẽ tùy ý lựa chọn một người mà ở bên, chẳng cần thiết yêu đương nữa vì tuổi xuận của em đang dần qua, cơ hội...