Chúng ta đang như thế nào vậy?

 Dạo này trong lòng hỗn độn quá! Cảm giác dường như mình chán chường tất cả vậy.   Liệu mình có phải là kẻ luỵ tình không khi bản thân quyết tâm từ bỏ thế mà bị lay động bởi những lời đó của anh. Mình cứ nhắc đi nhắc lại rằng đừng cố chấp quá, coi như cho bản thân mình thêm một cơ hội cuối cùng. Liệu anh ấy có thay đổi tích cực để chọn sống bên mình không?
 Hoá ra mình đã hơn ba mươi tuổi rồi, còn có thể hạnh phúc nữa hay không thật ra trong lòng cũng không dám chắc. Haiza, anh trai bảo phải mạnh mẽ, phải cứng cỏi lên nhưng mà mình càng ngày càng trở nên yếu đuối quá. Chẳng còn nuôi hi vọng về điều gì nữa. Mình thất vọng về bản thân lắm! Nếu trước đây mình tha thiết muốn được sống cùng anh thì bây giờ sao nghe anh hỏi làm đám cưới mình lại chẳng thiết tha gì, đúng hơn là cảm giác sỡ hãi hôn nhân. Phải chăng do chênh lệch tuổi tác nên mình cứ không có được cảm giác bảo bọc từ anh ấy dành cho mình. Sợ lại đâm đầu vào một cuộc sống bấp bênh không lối thoát. Mình muốn tin tưởng anh ấy, động viên anh ấy nhưng anh luôn nói những điều viễn vông đâu đâu chả có tính thực tré gì cả, hẳng lẽ yêu nhau mấy năm trời cuối cùng bỏ cuộc??? Mình đã yêu người ta quá mà, muốn dứt mà dứt không nổi. Cảm nhận rõ rằng anh ấy cứ cố gắng nhường nhịn mình, giũ mình ở lại. Anh à, hãy khiến em thành người phụ nữ đươch hạnh phúc nhé. Tự nhỏ đến lớn ngoài tiền cha mẹ nuôi ra mọi thứ em đều phải tự mình làm. Tự tập đi xe, tự tập cô đơn, tự tập cách buồn chỉ nên khóc một mình, đồ đạc hư cố gắng tự sữa chữa, bản thân không vui tự an ủi, muốn có tiền tiêu tự kiếm. Em cũng không nên như vậy đến già đâu anh nhỉ. Em cũng muốn được chăm sóc. Anh chăm sóc cho em có được không?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng