Dư âm

  Lòng không khỏi nhớ anh nhưng có lẽ cũng là cách tốt nhất phải không anh? Vì sao mỗi lúc em cần anh, cần một chỗ dựa anh lại khiến em tủi thân đến thế. Giá mà khi em hỏi anh, em kể anh nghe về điều em sợ hãi anh ừ cho em một tiếng’ cứ ở nhà anh nuôi’ có phải lòng em ấm áp lắm không?!? Anh im lặng chẳng nói gì! Em chỉ nói vậy thôi mà , em đã xin anh cho em gì đâu. Em yêu anh, rất nhiều nhưng không đồng nghĩa với việc bó buộc mình với một người đàn ông. Yêu em, anh không cố gắng nhiều để cho nhau cuộc sống tốt đẹp hơn, anh cũng không cố gắng thể hiện chút quan tâm em. Muốn gì đều phải nói và chẳng phải lúc nào cũng như ý. Là em đã tham vọng quá nhiều. Anh không sửa đổi và giữ em lại cũng không sao, anh xứng đáng với một cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn em. Em chấp nhận từ bỏ. Đây sẽ là lần cuối cùng em mở lòng yêu người khác dù không thành. Trái tim của em rạn nứt rồi, nước mắt cũng chảy đủ rồi. Xin lỗi vì đã yêu anh khiến anh vướng bận một quãng đường. Mong anh sẽ được trọn nghĩa, vẹn tình. Nếu có lúc nào nhớ quá mà gọi cho anh mong anh đừng nghe máy. Bởi vì em cần thời gian để buông bỏ được tình yêu này.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng