Thì ra anh vẫn rất vô tâm với em

Duongwf như với đàn ông khi được yêu rồi họ đều thờ ơ với người phụ nữ của mình. Tôi cũng chưa phải là người phụ nữ của anh, ừ ha. Quen và bên anh đã bốn năm rồi vậy mà vẫn lắm lúc hụt hẫng với vị trí của mình. Hai ngày nay anh nhắn tin tựa như thói quen vậy, không một lời nhung nhớ. Tôi buồn lắm. Tự hỏi bên anh tôi nhận được gì, liệu tôi có phải là người luỵ tình không? Buồn kinh khủng, đêm dài nằm rơi nước mắt.  Liệu phải từ bỏ hay lấy anh đây???? Mà người ta cũng có lấy mày đâu, con hâm. Muốn tìm ai đó trò chuyện quá mà chẳng có ai,  gọi ai bây giờ ta?  Liệu anh có phải là chỗ dựa cho mình không? Chờ một lời kết thúc từ anh, bản thân mình không còn muốn tính gì nữa cả.  Chỉ biết là trong lòng buồn, rất buồn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng