Không tựa
Anh ta hỏi mình vào thăm anh được không? Kaka. Mh bảo” tất nhiên là không rồi”. Lại hỏi mh lúc nào chồng em vào với em? Mh bảo anh ấy đi lm công trình xong thì vào( hihi, bốc phét như thật). Bảo nghe em gọi người ta là chồng ngọt ngào quá, chắc em yêu anh ấy lắm nhỉ? Mình cười. Chắc chắn là vậy rồi. Tui yêu cho đau cả tim đây nè. Lại hỏi mình hết cách li đi chơi cùng anh được không? Kaka, ước gì ny nói câu này nhỉ? Bảo anh có dịp ghé Vinh thì em mời cf chứ em k đi chơi đâu, anh ta cười nói em sợ anh à. Em sợ ư, em chẳng sợ thằng nào cả, huống hồ lại là anh. Cơ bản là, người rủ em đi chơi xa là ng em yêu thì sẽ tuyệt hơn là một người khác, không có hứng!? Tự nhiên nhớ hôm nói anh đi sapa. Anh trả lời đi luôn mà lòng mh chả vui gì cả, vì mh rõ anh trả lời cho mh vui thôi. Xong rồi không một lần nhắc lại. Nghĩ nó rầu. Mh sẽ dành ít tiền đi đà lạt một chuyến, thăm lại một nơi mh từng đến, khóc một trận chia tay tuổi trẻ khờ khạo đầy mơ ước và niềm vui của mình. Nếu như ngà...