Thế giới xung quanh

Vừa vê tới nơi, thằng bé gọi.
- Chị ơi. Chị về chưa, ăn xoài không em đưa đến. 
Chả là nãy còn mấy quả chỗ bán quên mang về, kể với nó nó bảo để em đi lấy. Nên bảo nó em mang về ăn đi. Nó kêu xoài chín, em mới hái, to lắm. Ăn nha, ăn nha. Em đưa về liền. Hihi. Nó cứ khẩn thiết kiểu như sợ mình không ăn. Được cái mấy đứa nó không ghét mình, có chi ăn cũng nhớ đến bà chị già này. Coi như việc mình tới đây làm cũng có phần vui vẻ. Mọi người đi làm cốt kiếm tiền, còn mình kiếm cả niềm vui. Có người khách dễ thương, có người em quý mến, như thế thì mỗi ngày với mình sẽ vui hơn. Thế giới của mh u uất quá ư. Đến nỗi luôn cố tìm vui bên ngoài. Có thật vậy không nhỉ!  
Hôm qua anh nói mình vô Hà Tĩnh làm. Nghĩ trong người không lẽ đi té. Thay đổi môi trường mới. Con người mới biết đâu cảm xúc sẽ thay đổi mà kiếm đc một vị nào đó. Tự dưng bước vào cái thế phải kết hôn vì dẫn một người về thưa chuyện cưới xin này nọ rồi để đó. Bây giờ k kết hôn chắc chắn thầy mẹ đau đầu vì làng xóm. Thật không ngờ mình lại lâm vào ngõ cụt này. Mh có nên đi k nhỉ?! 
P/s: hôm nay rất nhiều đứa nói cảm ơn mà chả đứa nào chúc dì cái gì. Lại một thằng lừa xin sdt nữa. Xin lỗi nha, chị đây không có bạ ai cũng chơi đâu. Đàn ông chắc nghĩ đàn bà ai cũng thích giỡn vui cho đã tai sao? Thở dài. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng