Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2020
Vậy là mh vs D lại bt trở lại. K biết điều này là nên hay k nữa. Chỉ biết nếu hai đứa bt với nhau mình sẽ thoải mái hơn, thời gian cũng k còn quá rảnh nữa vì có ng nc. Việc mình đã cố gắng thực hiện mà đã thay đổi trong phút chốc như vậy có lẽ do ng ta chiếm vị trí trong mh quá lớn. Thôi thì cứ ở lại thêm một thời gian nữa, nếu thực sự không có gì khả quan thì mình cũng k nên gây khó dễ cho chính mình nữa. Vì sao dù cho mh cảm thấy thất vọng hay chán nản như thế nào đi nữa mh vẫn tha thiết mối qh này. Hôm qua nc video tầm 30p. Nhìn thấy mọi thứ, cảm giác như cảm xúc trong mình chưa từng rạn vỡ. Muốn đc gần gũi, đc yêu anh. Những điều này, nếu là ng khác liệu mh có thể có hay k? Có lẽ mà k có lẽ đc khi mh luôn ghê sợ ng khác chứ! Hoá ra yêu thương một ng là thứ cảm xúc dù muốn chối bỏ vẫn rất khó dấu diếm khi đối diện với nhau, ng ta có như vậy với mh k?
Tội thằng bé ghê, bị trừ 20k lương. K biết một phần có phải do mình không nữa. Nhưng mh k nói chắc anh cũng thấy. Hôm nay nc vs Nhung, nó hỏi anh nhà c bựa tết h vào lần mô chưa em k gặp cái, hay vào mà anh em k biết. Bảo nó đến c còn nỏ biết, anh em mần răg mà biết đc. Nó cười mh chứ. Nc lúc nó bảo mh đừng để ý quá nhiều nữa, để rồi anh sắp xếp xong vào thôi mà. Đàn ông toàn kiểu vô lo rứa cả, Hiếu nhà em đến dừ mà em đang phải nói cho nữa là. C to tiếng với anh rứa mà vẫn im lặng tức là vẫn biết c nóng rồi đó. Mỗi người một ít sau này còn nhiều thứ nữa, chơ dừ c nói nỏ lấy thì c cũng có quen ai mô. Mh đã k thích người khác thì sống với người mh yêu hơn à. Anh lại đang ốm, c k tội à. Thôi từ từ để coi anh giải quyết đc hay k rồi tính để anh em còn gặp cấy chơ.  Nghe xong tự nhiên lại mềm lòng. Nhưng lỡ như a k quyết vào đây sống như đã nói thì mh sẽ sống kiểu gì đây.  Mh k muốn bước vào lối mòn những ng cũ. Hôn nhân phải là nơi xây dựng cs mới chứ k phải để chouj đựng, khổ sở...
Hôm nay anh bảo mình bán ở đâu cũng kéo khách hầy. Anh cho em điểm em đứng ra hoạch toán đc k? Nghĩ bụng tiền đâu mà mua một điểm của anh. Mh cười nói” em k có giỏi tính toán lắm anh à”. Kéo kéo con khỉ, bảo cho hai người k cho cứ đè mình tui làm đó. Đc mỗi cái võ mồm.  Mh đã nói với anh chuyện lúc sáng, anh kêu để anh ghi lịch cụ thể cho.  Nghĩ buồn. Đc hai đứa bán cùg hợp hợp, giờ k cho nó làm cùng. Thế là hết một ngày, hết một ngày!
Hình ảnh
Ngày đó, khi đọc những dòng này mình đã nghĩ về tuổi già của mình😍.  Những gì êm ái nhất vẫn là giây phút ban đầu.  Cho đến lúc này dẫu có nản lòng, tức giận hay rạn vỡ những hi vọng nhén nhóm trong lòng thì mh vẫn k thể ghét người ta.  Tiếng vọng lại trong lòng chỉ là: thật buồn và đáng tiếc. Sáng nay ông ấy lại giúp mh dọn đồ. Vừa khóc một trận ở chỗ lm xong ra đây có ng hỏi thăm, phụ cho tự dưng lại thấy tủi thân thế chứ? Ông bảo hôm nay lại một mh, nhọc hầy. Răng k kêu chồng ra giúp cho đỡ đi. Mh cười. Uh. Cười thôi biết lm gì hơn. Nhỉ!
Nhớ Thảo Vy. Để sáng chạy ra gọi o dậy thấy o k vui nó lại ôm o dỗ” ai làm o buồn, o nói em nạt cho”. Sáng nay lên làm thấy uất ức quá mình phát khóc lên. Mọi thứ cứ dồn nén chỉ cần chạm khẽ là k kìm đc.  Lúc đó sao mh lại thế chứ. Lúc đó mh ném đồ xuống kêu k lm nữa. Có thì bán k có thì thôi, khi đó chỉ muốn là đứa con nít m ngồi xuống ăn vạ thôi. Trong lòng đã k vui còn bị giật đồ. Mấy đứa kia lại nhường đồ, sắp đồ cho mình. Hình như mh dần k kiểm soát đc cảm xúc hay sao á. Sao lại có thể khóc vào lúc đó chứ

Đêm

Giọng Cát Tường hát hay quá! “ người chợt đến như ánh mặt trời, xoa dịu những vết thương”   Bao giờ mh sẽ thôi không khóc mỗi đêm đây ta? Cố gắng kiểu gì thì nó vẫn chảy dài mỗi đêm trước lúc ngủ? Thương bản thân vô cùng mà không cách nào khoả lấp nỗi. Đau lòng, chua chát, xót xa, bất lực.  Tự dưng bây giờ mh thành kẻ nói dối, đến độ thằng kia nó nói lỡ một ngày em lv ở hn chẳng hạn, đi chơi thể thao gặp anh, mh nói xong ghép đôi à, nó cười biết đâu. Lúc đó em là túeday của chị c nhỉ? Kể ra chị em mình có duyên phết. Nghe buồn cười cho sự xuyên tạc của nó. Nghĩ bụng làm gì có anh nhà chị đâu mà gặp với gỡ. Nghĩ cd nó đến buồn cười! Mà cười k nổi. Hôm mh ốm anh ta vô chăm sóc bây giờ k biết như thế nào rồi nữa. Tại sao trong lòng mình cứ để mấy chuyện đó bám lấy mh chứ! Sợ bị tụt cân quá! Râng ngủ thôi nào.

Buổi sáng bình thường

Hình ảnh
sáng nay vừa ra tới nơi thì khách tới. Ông bảo nay bán có mình thôi à, vất vả nhỉ. Bảo ông ngồi chơi chờ xíu rồi chạy đi cắm điện. Ông ra xe sắp đồ vào quầy cho mình. Còn nhiệt tình hơn cả đồng nghiệp.  Mọi hôm thì ông khen mình tháo vát, đảm đang. Xong hỏi thằng kia có phải vợ chồng k? Mh cười nó em con đấy ạ! Ông ấy bảo ai mà lấy được con là có phúc lắm đó, hai chị em bật cười. Còn chưa biết là phúc hay hoạ đâu ông ơi. Hôm nay ông hỏi rứa đã lấy chồng chưa? Nghĩ bụng ông định hỏi lẽ chắc, bảo với ông” cháu có rồi ạ, chồng đi nước ngoài sj”. Ông chép miệng: tiếc hầy. Mình đang nhắm cho thằng cháu. Mh cười” ông ơi, nồi nào úp vung nấy cháu ông ở ngoài đó chắc có bạn gái rồi đó chứ”. Ông ấy cười. Nhà ông có dáu thằng cháu tề😀. Một thầy giáo ưu tú về hưu, người tri thức như vậy nói một lời khen ngợi có lẽ nên vui ha. Mình cũng phải tự tin lên chứ! Mịa, thằng kia quên k ra chăg ô cho chị à. Nắng nôi thế này!

Khó ngủ

Hôm nay mình đã quên tính một câi bánh tròn, hèn gì anh ấy hỏi mình bán được mấy. Mình ngớ ngẩn quá mà. Không biết anh ta có cho mình là cố ý ăn bớt k? Lát phải gọi thông báo lại thôi. Hôm qua mh bảo muốn tát cho anh ta một cái, nhưng mà có ở đây cũng tát k nổi. Ng ta chỉ nói cảm thôi cũng bồn chồn, lo lắng. Sao mình lại thế chứ?!? Cảm thấy tức giận khi ng ta lm như chả có vấn đề gì cả, cứ như mọi chuyện do mình vẽ ra vậy. Nếu  k vào trong này sinh sống thì cũng chẳng có gì để tiếp tục cả. Sự im lặng đó đã quá rõ ràng rồi, đúng không? Mình biết tc của mình nhưng mình cũng phải nhìn nhận thực tế này. Tự mình cố gắng lên nha. Đừng yếu đuối quá nữa. Cái mình cần là một người quyết đoán, có trách nhiệm với lời nói của mình, có như thế mình mới vững lòng được. Còn anh, anh đăng stt bảo mh tạo áp lực trong khi những thứ đó đều do anh, gần một năm trời anh thuyết phục mh cưới, việc sống trong này cũng chính anh nói ra. Tại sao cuối cùng chuyện tốt lại thành chuyện xấu vậy chứ? Là một đưa ...

Lặng

 Hôm nay hơn 9h mới về tới phòng. Mệt quá nằm dài ra. Pha mì ăn. Trở về nhà vẫn là một mình. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Đến một lời than thở cũng không biết nói với ai. Haiza. Mày thảm quá đi L à.  Những ngày tiếp theo rồi sẽ ra sao? Tình yêu đúng là như trò chơi, mh đã chờ đợi anh ấy, mong đợi anh từ ngày ra tết. Tính toán thế này, thế này để tiết kiệm tiền bạc, lựa chọn việc thế nào để có thể lo việc cơm nước ... tại sao lại tính toán cho một việc chưa diễn ra chứ??  Còn nhớ hôm trước tết anh Hường gọi điện mh đã khóc. Anh bảo tuổi tác thế nào k quá quan trọng. Chỉ cần ng ta thương em là được. Lan cứ mạnh dạn nói với thầy mẹ đi. Tg qua cũng vì lí do gì đó thôi, không ai trách cả mô. Để rồi anh gọi về anh nói cho. Bây giờ a gọi mh cũng k dám nghe. K biết phải nói sao nữa. Chẳng lẽ nói ng ta không thương em nữa anh à. Huhu. Chỉ ước có ai đó ôm mà khóc cho đỡ đau lòng. Cố gắng nhé L. Ngốc như em chẳng ai hiểu, chẳng ai chiều! Thật ra bản thân rất muốn khóc như...