Tình yêu của vợ, em nhớ anh vô vàn. Muốn rướn người chạm khẽ vào môi anh, muốn húych tay khiến anh nhăn mặt đau đớn rồi cười khoái chí, muốn nhõng nhẽo một chút, một chút thôi,...... cơ mà anh chẳng ở đây, em muốn cũng chẳng cách nào thực hiện. Nhớ lại càng thêm nhớ!
 Anh biết vì sao em chưa gởi tiền cho anh không? Là chờ ngày chuyện mình kết thúc đó anh, nếu hồi tết anh đọc số tk thì đã sớm nhận lại rồi,hihi, có đang hối hận không đó chàng trai? Nếu bọn mình kết hôn, mình xài vào nhẫn cưới, còn nếu mình không bên nhau nữa cho em mua một món đồ kỉ niệm nhé, sẽ giữ lại để nhớ về câu chuyện ngọt ngào anh mang đến cho em, nhé!
 Mỗi ngày đều bị nhớ mong quấy rầy thực ra cũng mệt lắm đó, cơ mà yêu anh rồi biết sao được. Năm ngoái lúc anh đi, anh nói chờ anh hai năm nữa, bây giờ hai năm sắp qua đi rồi. Em vốn dĩ nghĩ rằng qua đi hai năm này em sẽ không tiếp tục bên anh nữa, sẽ tùy ý lựa chọn một người mà ở bên, chẳng cần thiết yêu đương nữa vì tuổi xuận của em đang dần qua, cơ hội có một hôn nhân tốt đẹp nhất cũng dần khép lại. Nhưng anh biết không? Em biết mình chẳng thể làm được, em dấu nhẹm đi chuyện chúng mình với mọi người và tiếp tục yêu anh, bởi sẽ chẳng mấy ai vui khi con mình đằng đẵng yêu đương như vậy, em xin lỗi khi không chia sẻ điều này với anh. Chỉ là, nếu kết thúc tốt đẹp anh sẽ chính thức là chồng của em, còn không, coi như số phận an bài cho em muôn đời xui xẻo. Vẫn luôn hi vong tương lai sau này có thể bình yên bên nhau dù rằng em rất sợ hãi khi nghĩ về hôn nhân.
 Dẫu thế nào thì tình yêu đẹp nhất em nhận được chính là anh, người đàn ông của em.
Forever.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng