Một mình

    Anh. Em đã chờ anh và khi chấm xanh đó hiện lên em khấp khởi chờ mong, mong một lần anh gọi hai cuộc! Nhưng không có cuộc gọi nào. Rồi chấm xanh biến mất. Em hết hi vọng rồi anh biết không?  
  Anh làm nhiều, không có nghĩa tối thiểu không có thời gian, em luôn đợi, luôn như thế kể cả lúc này nhưng không thể mãi mãi đợi chờ khi tâm trạng dần vô vọng. Khi em ngừng thể hiện những quan tâm dành cho anh, anh cũng đối lại em như vậy. Em trở nên lạnh nhạt với chính mình rồi, em không muốn.  
    Anh biết không? Ngoài kia họ nói gì đi nữa em cũng gạt ngoài tai, em cần anh, không phải để cho mình một cái kết với tuổi xuân của mình. Em cần anh để yêu thương, để được yêu thương. Đời người cũng buồn vui rồi hết mà thôi. Em không còn muốn bước nữa, mệt và cô đơn. 
    Em không có diễm phúc với chuyện tình cảm sao? Em chờ trong ngàn vạn điều mệt mỏi, em có lẽ không đủ sức chiến đấu nữa, mệt lắm, mệt lắm.  Em thực sự cảm thấy mình bất hạnh khi thậm chí người mh hằng yêu quý muốn mang một gã đã bỏ vợ giới thiệu cho mình. Anh có thấu được những thứ đang diễn ra quanh em không anh? Mỗi đêm khi không nghe tiếng ồn ào từ phía anh em không tự dỗ mình quên đi mà ngủ được, em nằm nước mắt ngắn dài, tủi thân cho sự hẩm hiu của mình. Muốn anh bên ôm em một chút thôi cũng không được. 
   Hôm nay em cũng chờ anh,anh không gọi. Ngày mai em cũng chờ anh nhưng rồi em sẽ không chờ anh thêm nữa vì em từng nói trong mọi chuyện em sẽ đi trước khi bị người khác bỏ lại. Một mình có lẽ cũng là một cách hay, anh nhỉ!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng