Nếu như nhớ anh

Nếu nhớ anh, em sẽ chẳng biết làm gì ngoài việc lục lọi những hình ảnh của anh và ngắm. Em từng đọc đâu đó rằng" khi nhớ ai đó mà không thể gặp mặt, chúng ta thường lấy ảnh ra xem. Đấy là lí do những bức ảnh ra đời".
 Em ước gì có thể chủ động tiêu tiền của anh giống như chúng mình đã là một đôi. Em ước gì khi bên nhau có thể cùng anh nhìn ngắm mặt trời mọc và nói về tương lai. Em ước gì em chẳng hề phải buồn hay rớt nước mắt khi nghĩ tới sự bế tắc tình yêu mình chọn. Em ước gì mạnh mẽ hơn nữa, gan lì hơn nữa để chẳng bao giờ để vụt tay tình cảm duy nhất trong lòng. Và anh biết không? Em cũng đã ước gì em rời bỏ được anh- người luôn khiến em có cảm giác có thể dựa dẫm để trốn tránh giông bão cuộc đời, em buồn, buồn nhiều như thế chứ!    Vẫn chưa gặp được người để em thoải mái khóc trước mặt họ.  Em đang gánh hạn của ai thế này? Em sợ một mình chỉ vì 1 lí do duy nhất - em không thể giấu mình mà không khóc. 
  Trễ rồi, ráng ngủ thôi, anh ấy sẽ về an toàn thôi, đừng đợi nữa. G9

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng