Chẳng biết lúc nào người rời bỏ tôi? Nhiều người cứ khen tôi chu đáo, cẩn thận, biết quan tâm người khác, ai lấy được thật may mắn. Thề là nghe họ nói lòng rất buồn. Họ may mắn ư, thế mà họ đâu thèm, người tôi muốn có cần tôi đâu! Lấy ai chứ? Thà rằng cứ thế này suốt đời còn hơn lấy bừa ai đó.  Mỗi khi nhớ nhung, không vui đều tự động viên mình. Lục lại những dòng yêu thương cũ tự an ủi mình, ôi, yêu mà như không? Thế mà mình không dứt ra được, có lẽ vì mình quá cô đơn chăng?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng