Tự dưng cảm thấy tâm hồn mình dạo này già nua quá. Không vui vẻ, mong chờ điều gì nữ rồi   Tình yêu của mình cũng bị những chi phối gd làm cho nó ngày một nhạt nhoà. Lòng buồn nhiều hơn vui.  Ước gì có ai đó ôm mình cái nhỉ, chắc là mình sẽ khóc được.  Tự dưng qua thích nghe Đàm hát. Anh ấy có người bạn thật là vui, mình chắc là chưa đủ tốt để có được một tình bạn như vậy nhỉ! Có lẽ vào một ngày đẹp trời nào đó mình sẽ đủ mạnh mẽ để bước ra khỏi những bế tắc này, sẽ không còn vì ai mà buồn lòng, k ai nặng nhẹ nữa. Mình không chịu được khi bị người khác nói, khi mà mình cứ phải chịu đựng thay vì phát điên lên cho nó dễ chịu. Sao mà cái đời mày đen rứa hả? Dậy tắm cái rồi ăn nào, k đc bỏ bữa nghe. Yêu mày lắm Lan à👄👄👄👄👄

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng