tản mạn ngày mưa
Hôm nay trời vẫn mưa. Buồn ghê. Ngày xưa luôn viết ra những cảm nhận về xung quanh thế mà bây giờ lại trải ra một mớ tâm tư. Thôi thì viết ra cũng coi như trải lòng với một người nào đó. Vốn dĩ muốn đi sắm đồ cho Nhung tiện thể kiếm cái lọ sứ về cắm cái bông hoa đó vô mà lại mưa chứ?! Hôm nọ ói với anh ta là mình có bông hoa anh mua cho mình cái lọ để cắm nha, thay vì nói để anh mua lại cố hỏi xem hoa đâu ra, buồn ghê chứ! Mình vẫn không nên đòi hỏi như thế, vẫn là tự tiêu tự dùng sẽ tốt hơn chứ. Hôm qua nó gửi snhr bảo em thích váy ni chị à mà 520 em tiếc tiền, cái ság ra líu lo kể chuyện chồng em cũng thích e mua cái mà c nói đẹp ah. Nói em cứ mua đi bố cho tiền, kể đi kể lại ý chừng nó vui lắm. Đàn bà đến khổ, nó quan tâm săn sóc tí đã sung sướng cả ngày. Mình thì chỉ muốn người ta hiểu được ý nguyện của mình mà thể hiện thôi chứ cái gì cũng phải nói ra vậy mất cả sướng. Nhưng người như vậy đào đầu ra. Haha. Dạo này Nhung vui nhiều vì đc chồng để tâm cũng mừng cho nó. Không biết có ai mừng cho cs của mình thế này thế nọ không nhỉ, hihi. Dạo này Thảo Vy cũng k gọi cho mình, nó k đòi hay là mẹ nó k gọi nhỉ! Một mình nên nhớ mấy đứa nhỏ ghê, có chúng nó trưa sẽ nằm đầy giường kể chuyện, tối lôi mấy chú tiểu ra kể chuyện. Tối đến Thuý lại xin bm vô ngủ cùng o rồi ngáy khò khò.... cuối tuần là 8.3 rồi ở nhà sẽ tổ chức nhưng mình ngại về lắm, về nhà lại nghe nói ra nói vào thêm buồn. Tự dưng nghĩ tới đây lại k vui, sao mà hôm tết lại để anh ấy vào chứ, chẳng đâu vào đâu mình lại biến thành trò cười một lần nữa, hại mình chả dám về nhà của mình chứ.???
Mưa quá là mưa, lúc mình sinh không biết bầu trời như thế nào nhỉ, sao mà mình ghét mưa thế! Bầy giờ nằm võng với Quân nghe nó nc thì tốt, nó sẽ kể mình nghe về đám mây, về bầu trời như thế vui nhỉ!
Ước gì ngủ một giấc mình đã thành bà lão đủ đầy tình cảm và yên vui với những người thân rồi nhỉ, quãng giữa cuộc đời này ai đó thay tôi đi. Hihi, chắc là mình sẽ xấu lắm nhỉ, mình gom hết nét xấu của cả nhà vào người rồi mà, có sao đâu. Cs của mình có mẹ, có ông, có thầy, có anh và anh nữa thể cũng đủ rồi, đúng không? Thay vì hôn môi hãy ôm tôi vào lòng.
Nhớ con bé Lan ngày nhỏ quá,
Cô gái kiêu sa

Nhận xét
Đăng nhận xét