Hoa gạo
aọHoom nay lúc chạy loạn quanh bắt gặp một cây gạo. Mình ngơ ngác đứng nhìn. Cảm xúc đã chẳng còn như những năm xưa nữa rồi, có chút gì chua xót khi mình không oà lên vui sướng nữa!?! Tuổi xuân đã thực sự trôi tuột khỏi tâm hồn mình rồi ư? Giá mà có thể mang một cuốn sách trèo lên cây, dựa vào thân cây thì chắc thư thai lắm nhỉ? Chắc tại lòng mình không vui nên nhìn hoa không còn vui nhiều nữa, buồn ghê! Nhung dặn chị có quà nhớ để dành chờ em xuống đó. Mình nói với nó: đàn ông có phải ai cũng tâm lí như nhà em mô, không đòi mần chi có, ngồi đó mà hóng. Nó cười he he. Chị nói đểu em. Kakaka. Muốn về nhà ôm mấy đứa quá, chả dám về. Nhìn lên trời thấy hoa gạo nở lòng lại bâng khuâng về những mùa cũ. Hoa mộc miên, tên thật là đẹp!
Nhận xét
Đăng nhận xét