Đêm nay kaij mất ngủ. Thức hoài, thức hoài. Mình đã trông đợi ở người ta quá nhiều phải không? Có lẽ tiền bạc khiến anh ấy áp lực và dần chán nản với tình yêu này.  Mình tựa như một chiếc thuyền mắc cạn lúc thuỷ triều dâng. Mình đã lỡ khiến cha mẹ vui mừng khi thấy mình có người để nương tựa rồi hoá ra k như như mong đợi. Mình hoang mang thật sự. Năm năm  dài mà chưa một lần bên nhau trong những dịp lễ.  Cho đến bây giờ khi anh ấy luôn miệng nói muốn cưới mh về cũng chẳng thấy khá hơn. Vẫn phải rơi nước mắt vì tủi thân vào những ngày đáng lẽ nên vui.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng