Nhớ nó quá. Hôm gọi khoe o này nọ. Mh còn tính ứng tiền dẫn nó đi ăn gà, ham bơger . Buồn thật chứ. Đag loay hoay tính xem nên hỏi tr k hay đến cho nó bất nhờ, mang câi bình nước lên cho nó chắc là nó sẽ thích. May mà cũng chưa hỏi. Nghe mẹ nói xong buồn khó hiểu, đến nỗi bị thằg kia đúng sau lưng hù cho phát khóc. Thảo Vy à, con có yêu o k? Đừng buồn hay ghét o vì hôm nay k gặp o nhé! Mong mẹ của con sẽ người lớn hơn, nuôi dạy con cho tốt. Thương nhớ em. Vì con đi cùg những ng đó và mẹ con chỉ đi chơi chứ k có nhu cầu gặp o thôi thì o cũng xấu tính vậy, o k gặp con cũng buồn. Thôi kệ. Chơi vui nhé gái.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng