12h đêm rồi mà k ngủ được. Phât điên được. Anh ta lại khiến mh khóc. Muốn bỏ quách cho rồi. Danh tiền cho đủ trả phòng ngược lại hai hôm nay lại tiêu hao đi. Hic. Lòng buồn quá! Nếu như anh biết có người rủ rê mh đi chơi có lẽ anh sẽ cho rằg mh lăng nhăng, k tử tế. Anh đâu biết những khi như vậy mh lại nhận rõ mh yêu anh, thương anh nhiều, rất nhiều. Chỉ muốn đc anh vỗ về thêm, anh thì đâu biết. Hôm nay nói với anh là anh trai nt cũng phớt lờ k thèm hỏi. Là anh cho rằng mh là ng của anh, thé nào cũng thế thành ra chẳng bận tâm để ý cảm giác của mh nữa. Lúc này muốn đi chơi xa, để anh thấy ngoài anh mh cũng có thể có những mối quan tám khác nhưng k đanh lòng. Trái tim của mh không cho phép mh. Người đàn ông này liệu có đủ tốt , đủ thương để mh thuỷ chung như vậy không? Một đêm dài nước mắt mà mất ngủ?!?!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng