Nhìn đôi vc kia chở nhau tới lấy thịt tự dưng muốn đc vậy:)). Con bé cũng đeo kính cạn. Hôm nay nó mặc váy bầu xinh xinh. Mh mà bầu chẳng biêat nhìn có dở lắm không nữa!  Mà bầu với ai chứ? D giống như một dấu chấm hỏi to đùng trong cd mh vậy? Mh còn chẳng buồn tl bản thân nữa! Chờ hoài, chờ hoài vẫn là lặng im. Chẳng biết đầu anh ấy nghĩ cái gì nữa!? Giá mà đừng thương nhau nhiều như vậy có lẽ mh đã có thể dứt ra được. Nếu anh nói một câu dứt khoát k sống trong này thì đã khác. Mình sẽ chẳng phải thương nhớ, hi vọng điều gì cả. Hihi. Có điều ông trời lúc nào cũng giỏi trêu mình mà. Cái gì nhìn cũng có vẻ ngon nhưng lại không dễ ăn chút nào! Có một đứa trẻ để ôm ấp chắc sẽ khác hơn một mình. Ság này thằg bé kể vc chuẩn bị tính có đứa nữa nên phân vân cho vk nghỉ hay lm tg nữa, nghĩ buồn cười. Mh trở thành trung tâm tròn chuyện của nhiều người còn mình lại chẳng thể chia sẻ cùng ai.  Thấy nó lo lắng, thương vợ, kể về vợ ngây ngô này nọ thấy ấm áp thế! Ước gì người đàn ông mh thương cũng dành cho mình những điều ấm áp như vậy! Anh giỏi khiến mh khóc thôi. Và cũng giỏi khiến mh hạnh phúc nữa. Có lẽ đi đến ngày hôm nay là do mấy khoảnh khắc hp đó! Liệu còn có thể yêu thương ai nhiều như vậy nữa hay không?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng