Cuối cùng thì sống một mình có lẽ sẽ ổn hơn. Mình lại rơi nước mắt, tủi thân vì bao năm vẫn như vậy. Yêu thương này k biết vì sao mà cứ giữ mãi không buông ra được. Tại sao mình lại để anh ấy vào thưa cưới hỏi làm gì chứ? Tại sao giây phút đó tin tưởng sự tốt lành của hôn nhân này chứ? Tại sao vậy lan ơi. Cảm thấy mình như một con hề vì đã hi vọng quá nhiều ở mọi thứ. Hi vọng anh vì yêu mà chiều chuộng, hi vọng anh nghĩ cho mình nhiều hơn một chút. Cuối cùng thì điều anh hiểu là mh hối anh lấy mh. Ha ha ha. Đàn ông là cái gì chứ?! BUồn lòng vì những lời hôm tết nói cùng nhau có vẻ như nói xong rồi bỏ luôn vào hôm đó. Anh chỉ lừa mh thôi. Yêu bao nhiêu nữa để có thể buông tay bỏ hết mọi sự xuống đây?  Tại sao lại thương yêu nhiều như vậy chứ? Nực cuồi quá!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng