Nhìn bộ tượng này cứ tưởng tượng một không gian nhỏ xinh.  Có xích đu, kệ sách nhỏ, vài chậu hoa, bày mấy chú tiểu này lên khung cửa, ngồi xích đu  nghe nhạc hay đọc sách ngắm cảnh. Hihi. Nghĩ thôi cũng vui trong lòng. Mình thèm một cuộc đời yên bình mà khó quá! Dạo này mình rất nuông chiều bản thân, ngủ nhiều, cứ nghĩ ra cái thèm mà ăn. Nếu mua đc cái túi đó thì mình sẽ đặt con mực mới được! Ngày mai sẽ mua một bát bún huế, hi vọng là có măng.
Yên bình quá!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng