Cầu cho cuộc sống được bình yên

 Đã ba tháng kể từ ngày con đi. Cuộc sống đầy rẫy khó khăn, có cảm giác bơ vơ cực độ khi không biết nên như thế nào cho phải. Nếu đúng như người kia nói thật sự mình k biết phải làm gì, nên xử lí như thế nào? Cứ có cảm giác mình bị vô ích, giá như mình có thể dựa vào anh ấy để sống. Có lẽ việc cố gắng không hút thuốc là với anh ấy là việc duy nhất hiện nay anh làm đc. Mh chẳng có gì trong tay cả. Đc một chút tiền giờ trả cái là hết sạch. Cầu mong mọi sự đc vẹn toàn. Mong anh ấy bớt điện thoại. Biết cách xoay xở cs hơn. Cầu mong cho đứa con nhỏ bé của mẹ ra đi thanh bình. Tha lỗi cho mẹ. Có lẽ mẹ phải trả hết nghiệp mới sống bình an đc. Hi vọng mẹ k phải chịu đau đớn như vậy nữa. 

Adidaphat

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng