Vĩnh biệt Bi Bi
Ngày Bi về nhà nó chạy ngay vào nhà và sa vào lòng mình. Mình còn nói với cháu nó là linh hồn của con mèo cũ đầu thai nên mới thế. Mình còn cảm nhận rõ ràng về sự luân hồi của vạn vật. Tin chắc vì khi mèo già chết đi do có tc với nơi nó ở mà trở về trong hình hài khác. Thương nó quá, khi chết cũng k kêu đc tiếng cuối cùng, khi mh chạy ra nẹ đã mang xác nó đi, mà mh cũng k dám nhìn cảnh nó nằm trên vũng máu. Nhó lòng, TV Khóc nấc lên đổ lỗi tại mẹ đè lên nó. Thế thôi lòng mh chùng lại, lại nghĩ đến đứa con tội nghiệp. Sẽ chẳng bao giờ mình hết buồn về chuyện này được.
Mèo ơi, mày sẽ không trở lại nữa phải không? Ra đi thanh thản nhé! Mong kiếp sau của mày sẽ tốt hơn. Tao đã nghĩ nếu như lúc nãy người nằm trên vũng máu đó là tao thì hơn. Tao thật ngu ngốc đúng k? Vì sao mà tao cứ nghĩ hoài đến cái chết. Tao buồn và vô dụng lắm phải k? Phải nín khóc vì mẹ ra. Mẹ đưa cho gói bánh nói để D đi về nó ăn đôi cái, tự dưng thấy nó dễ chịu quá. Mh mà là đàn ông nhỉ? Thương D Thì nhiều, buồn cũng nhiều. Nếu mh thật sự đc ra đi ước gì có thể chở che cho anh ấy. Còn bây giờ thì em nghĩ mh lm khổ anh thôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét