Không tâm sự
Lấy chồng, điều mình ám ảnh nhất cuối cùng cũng đã chân trong chân ngoài. Mình nhạy cảm hơn, k giữ được nước mắt như trước. Mình lo sợ rồi anh ấy có thương yêu mình lâu dài không? Mình buồn bã vì những khó khăn phía trước. Hôm nay bố bảo mình về nhà sống, rõ ràng ban đầu nói khác. Bây giờ lại nói như thế. Có phải ràng buộc rồi anh cũng vạy không? Lòng mình chùng xuống. Ngồi khóc một trận rồi vào ôm cháu. Chồng ơi, em đau buồn gần cả tháng nay không thể nhỏ to cùng ai. Em đau lòng khi nhìn con của anh trai cũng cói cười đùa với cháu, em chỉ còn niềm vui từ mấy đứa nhỏ. Ngày ngày chỉ quẩn quanh cho o vui lòng. Sau này nếu thật sự anh cùng mọi người ép em không chủ động cuộc sống này được có kẽ em lại chọn ra đi. Chồng ơi, sao em thương anh nhiều vậy chứ. Em làm sao rời bỏ đc đây. Em ước cs có hai đứa cùng cố gắng làm ăn, chăm sóc con cái. Hè về cho con về ông bà chơi như gd c bạn. Em ước cs mình suôn sẻ thuận hoà. Cho đến giờ chưa đc gì. Hic. Cháu hỏi răng o chảy nc mắt nhiều rứa o,cười bảo o đau mắt. Lòng o buồn lắm em biết không?
Nhận xét
Đăng nhận xét