Kể từ hôm nay phải ráng lên. Không rơi nc mắt. Lấy chồng, bỏ chồng cũng là lẽ thường. Mh bây giờ chỉ là cái xác không hồn, cũng chẳng còn niềm tin nào nữa. Anh ấy lạnh nhạt với mình, nói dối mình. Anh ấy thà dối mình hút thuốc chứ k nỗ lực từ bỏ nó vì mh và vì chính anh. Mh mất con rồi, đã thực sự mất. Hôm đó cầu xin bác sĩ kiểm tra thật kỹ, hi vọng nó có thể chỉ là ngủ quên thôi. Anh ta nói cho mh nghe về tâm lí người mẹ, nói mh nghe về kích thích từ mùi thuốc lá người mẹ ngửi, mh nhớ lại mh đã luôn nhịn thở khi anh đến gần vì mùi thuốc lá. Lòng mh buồn bã. Mh đã chờ đợi ngày đc trò chuyện cùng con, vuốt ve nó. Con đã rời bỏ khi chưa thành hình hài. Mh đau hơn ai hết. Bây giờ mh rơi nước mắt anh ấy cũng khó chịu. Có lẽ dự ra đi của con là sự chấm dứt những tc còn lại, sợi dây hồng đứt rồi mẹ không cách nào nối lại. Hơn ba mươi tuổi, chờ mong một tiếng mẹ từ trẻ thơ để có thêm nguồn sống cuối cùng cay đắng vẫn k buông. Những tủi thân, những đau khổ mh phải gánh đến bao giờ? Ý nghĩ nhiều nhất trong đầu mh là chết mà k biết cách nào để chết. Ông trời ơi, sao con xấu số vậy? Có thể cho con chết đi rồi tái sinh thứ khác đùng làm người nữa đc không?
Những ngày buồn nhất
K một xu dính túi. Thật sự k biết xoay ở đâu ra. Khóc và khóc. Tại sao lại lấy chồng chứ? Lo lắng, sợ hãi, buồn bã là tâm trạng hiện tại của mh. Thích hợp để lấy chồng không? Mẹ ơi, con k lấy chồng có được không? Con muốn đc chết lắm. Mẹ ơi, con k có ai để san sẻ, con lúc nào cũng một mình. Tại sao con lại đáng thương thế này. Xin ông trời cho con đc đi trước ngày cưới, con cạn kiệt niềm tin rồi. Con hết muốn sống.
Nhận xét
Đăng nhận xét