Day4

Em nhớ anh. Giờ này anh đang làm gì hay đã ngủ? Nhớ em chút nào không anh? Làm sao để được bên nhau vui vẻ ven toàn. Em mệt lắm. Ngay lúc cần anh, anh lại thờ ơ như vậy? Rời bỏ anh rồi em chẳng còn mơ ước, mọi thứ trống rỗng. Nhưng em biết làm gì hơn đây anh, khi lòng em dần héo tàn. Muốn dựa vào anh cũng không được. Em còn biết làm gì nữa đây! Giá mà anh đến đây, gọi em tới gần ôm em, một chút thôi, chắc phiền não trong em bay đi hết và yêu anh. Mơ nữa rồi.... cố lên, cố lên. Lòng em đau lắm, em sai chỗ nào sao cứ mãi không lối thoát thế này! Cần chỗ dựa vào, cần người để không ngại ngần rơi nước mắt, cần

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những ngày buồn nhất

Viết cho người yêu

Lặng